Tham luận: “Chia sẻ kinh nghiệm của cha mẹ trong việc thực hiện quyền trẻ em tại gia đình”

Chủ nhật - 16/09/2018 09:25
Tham luận của Sở GD&ĐT Hải Phòng tại Hội thảo chăm sóc giáo dục trẻ và vấn đề đảm bảo các quyền trẻ em ở Đà Nẵng tháng 7/2018
Tham luận: “Chia sẻ kinh nghiệm của cha mẹ trong việc thực hiện quyền trẻ em tại gia đình”
Báo chí thường viết “Việt Nam là nước đầu tiên ở Châu Á và là nước thứ hai trên thế giới phê chuẩn Công ước về Quyền trẻ em” để mở đầu hay nhắc đến quyền của trẻ em. Nhưng không phải bà mẹ, ông bố nào cũng  biết đến những nội dung về “quyền trẻ em” hay chủ động tìm hiểu, nghiên cứu về “quyền trẻ em” trước khi trở thành những người trực tiếp chăm sóc,  nuôi dưỡng, giáo dục một đứa trẻ. Với tôi, quyền trẻ em trong gia đình, ngoài những nội dung cơ bản (giống như luật về: khai sinh, quốc tịch, chăm sóc, nuôi dưỡng…) thì trẻ em Việt Nam cần lắm một quyền, đó là: được tôn trọng. Chính vì thế, với một bà mẹ có hai con trai, tôi luôn duy trì quan điểm này trong giáo dục con.

Tôi thường nghe nhiều tâm sự của các bà mẹ nói rằng: “con là niềm tự hào”, “con là cuộc sống”, “là hạnh phúc”, “là tình yêu”… nhưng với gia đình tôi: “con là chính con”! Vợ chồng tôi đều cho rằng: con chỉ hạnh phúc khi trải nghiệm cuộc đời của con, chứ không phải “trả nợ tang bồng” cho bố mẹ. Nếu ai đó coi con là “cuộc sống”, “tự hào” … thì mỗi hành đồng, năng lực, cư xử của con đều phải gánh theo những kỳ vọng của bố mẹ. Và bố mẹ thật dễ bị rơi vào thất vọng và bi kịch nếu con không “khôn lớn” theo ý mình. Và điều này đã vô hình chung gây áp lực nặng nề trên đứa trẻ. Và điều này chính là: không tôn trọng trẻ.

Vì thể, điều đầu tiên tôi muốn nói đến trong cách giáo dục, chăm sóc con cái là hãy chấp nhận con như “con là chính con”, để có được “quyền”của bản thân mình trong chính gia đình mình.

Ở nhà chúng tôi, những câu nói “con phải”, “con cần”… rất ít được sử dụng. Tôi lôi kéo sự tham gia và đóng góp ý kiến của trẻ, tôn trọng suy nghĩ và quyết định của trẻ. Thậm chí, tôi trao quyền quyết định cho trẻ ở những hoàn cảnh cụ thể. Sự tham gia của bố mẹ chủ yếu ở vai trò “chia sẻ”, “giải thích”, “định hướng” và “hướng dẫn”… chúng tôi không áp đặt, bắt buộc trẻ. Những việc cần có trẻ tham gia, hoặc liên quan đến trẻ, tôi khuyến khích những suy nghĩ độc lập của con, cổ vũ sự sáng tạo và  nắn chỉnh những sai trái. Thậm chí, nếu trong những hoàn cảnh cho phép, tôi tôn trọng lựa chọn và quyết định của con. Nói như vậy không có nghĩa là mọi ý muốn của con đều được đáp ứng. Nếu trẻ có những lựa chọn chưa đúng, nghĩa là chúng chưa hiểu rõ vấn đề. Việc đầu tiên là cha mẹ cần giải thích, phân tích để con nhận ra điều chưa đúng. Đặt các tình huống cho con trải nghiệm, tìm hiểu và lựa chọn; từ đó con có thể nhận ra cái sai của mình để điều chỉnh hành vi tốt hơn. Nếu con vẫn tái phạm nhiều lần ở cùng một hành vi xấu, phạt con cũng là một lựa chọn. Nhưng phạt thế nào để con rút kinh nghiệm chứ không phải để con “sợ mẹ” hay “nhớ đời” thì lại là một việc không dễ. Ở nhà tôi, thỉnh thoảng các con cũng sẽ nhận những hình phạt như: phạt đứng quay vào tường suy ngẫm trong 5 phút, 10 ‘ (tùy mức độ); hay nặng hơn là “phạt hôm nay không đọc truyện câu truyện mà con đang nghe dở từ hôm trước”, “phạt không cho đến ông bà chơi vào buổi tối”… Nhưng thường thì vợ chồng ít khi phạt con.Một phần vì con tỏ ra hợp tác ngay khi được bố mẹ kiên nhẫn giải thích. Một phần nữa là phạt không khéo sẽ không những khiến trẻ chưa nhận ra lỗi lầm mà còn dễ gây tổn thương cho trẻ.

Nói về quyền trẻ em hiện nay, nhất là quyền trẻ em trong gia đình là một điều rất đáng để suy ngẫm. Trong hoàn cảnh xã hội hiện đại, đâu đó rất nhiều trẻ em chưa được hưởng những quyền tối thiểu như: được chăm sóc, được giáo dục, được yêu thương… Thậm chí trẻ em còn rời vào những hoàn cảnh khó hình dung như: bị bóc lột, bị đối xử tàn nhẫn, bị xâm hại… Đó là nỗi nhức nhối của toàn xã hội mà bất cứ người làm cha, làm mẹ chân chính nào cũng sẽ xót xa. Và điều tôi muốn nhắc đến ở đây chính là: quyền trẻ em còn chưa được thực hiện ở mức độ tối thiểu nhất, chứ chưa thể đạt đến mức đầy đủ như trong luật quy định. Thậm chí, với những đứa trẻ không rơi vào những hoàn cảnh đặc biệt, thì quyền trẻ em trong gia đình cũng chưa được thực hiện đủ đầy. Điều này xuất phát từ nhận thức, từ quan điểm, từ tư duy của những người sống cùng trẻ. Chỉ khi nào, mỗi người giám hộ, người làm cha mẹ của trẻ nhận biết được: “trẻ em cần được giáo dục mọi lúc, mọi nơi” và “từ tất cả mọi người” thì lúc ấy “giáo dục không chỉ đổ hết về nhà trường”, giáo dục mới đạt tới tiêu chí toàn diện cho trẻ em. Vậy, điều mà tôi muốn nhấn mạnh đó là “giáo dục gia đình” tốt chính là việc thực hiện tốt nhất quyền trẻ em. Tôi đơn cử một ví dụ rất nhỏ: ở trường trẻ em được dạy về ý thức giữ gìn, bảo vệ môi trường. Nhưng ở nhà các con thường xuyên nhìn thấy cảnh người lớn vứt rác bừa bãi; thậm chí là người thân nhìn thấy rác nhưng không nhặt. Thì bài học “ bảo vệ môi trường” vĩnh viễn chỉ nằm trong sách vở.

Nói tóm lại, “quyền trẻ em” có thể là một khái niệm không mới, song để thực hiện, làm tốt việc này là điều mà mỗi gia đình cần hướng đến. Một cách gần gũi hơn là trẻ em cần được chăm sóc, tôn trọng và giáo dục tốt trong một môi trường đầy tình yêu thương. Có như vậy, trẻ em mới thực sự có được những quyền lợi chính đáng, để lớn lên lành mạnh, sức khỏe và trở thành những người có ích, có trách nhiệm, có đóng góp cho gia đình và xã hội sau này.

Nguồn tin: Vụ GDMN - Bộ GD&ĐT:

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Giới thiệu về website

SPMAMNON.EDU.VN là trang web hỗ trợ cán bộ quản lý, giáo viên, sinh viên chuyên ngành giáo dục mầm non và cha mẹ trẻ trong chăm sóc giáo dục trẻ ở các cơ sở giáo dục mầm non và gia đình

Thống kê lượt truy cập
  • Đang truy cập15
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm13
  • Hôm nay973
  • Tháng hiện tại314,762
  • Tổng lượt truy cập9,539,287
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây